TRÍCH DẪN HAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

Tài nguyên dạy học

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    GIỚI THIỆU WEBSITE HỌC LIỆU

    Trang học liệu trực tuyến của nhà trường được xây dựng nhằm phục vụ hiệu quả cho công tác dạy – học, tự học và đổi mới phương pháp giáo dục trong giai đoạn hiện nay. Đây là nơi tập hợp, lưu trữ và chia sẻ các học liệu số như: bài giảng, giáo án, đề kiểm tra, phiếu học tập, video minh họa, tài liệu tham khảo… do giáo viên trong trường biên soạn và tuyển chọn. Thông qua trang học liệu, giáo viên thuận tiện trong việc trao đổi chuyên môn, sử dụng tài nguyên chung, đồng thời hỗ trợ học sinh ôn tập, củng cố kiến thức và học tập mọi lúc, mọi nơi. Trang học liệu góp phần thúc đẩy chuyển đổi số trong giáo dục, nâng cao chất lượng dạy học và hình thành thói quen tự học, học tập suốt đời cho học sinh.

    Ảnh ngẫu nhiên

    💕💕 Sách là kho tàng tri thức của nhân loại.” – V.I. Lenin💕Thư viện tốt là nền móng của một nền giáo dục tốt.” – Khuyết danh💕

    Sách nói Ngồi Khóc Trên Cây - Nguyễn Nhật Ánh

    CƠM THẦY CƠM CÔ VÀ CẠM BẪY NGƯỜI

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Võ Thị Huyền Trang
    Ngày gửi: 20h:21' 05-09-2024
    Dung lượng: 949.7 KB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Cơm Thầy Cơm Cô Và Cạm Bẫy Người
    Vũ Trọng Phụng

    Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
    Tham gia cộng đồng chia sẽ sách :
    Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
    Cộng đồng Google : http://bit.ly/downloadsach

    Table of Contents
    Mở đầu
    Chương 1
    Chương 2
    Chương 3
    Chương 4
    Chương 5
    Chương 6
    Chương 8
    Chương 9


    Mở đầu

    Thưa các ngài, xưa nay tôi vẫn để tóc rẽ bên.
    Vậy mà tháng trước đây, tôi đã phải nuôi tóc rõ dài cho sau đỉnh đầu tôi, tóc chấm xuống gáy...
    Rồi thì là hai bên tai tôi cũng có hai nắm tóc mắc lên trên như hai cái đuôi gà.
    Thế nghĩa là tôi đã trang điểm cái đầu tôi cho nó theo mốt, cái mốt mà những người không biết
    gì vẫn gọi mơ hồ là mốt Phi - lu - dốp! Muốn nói cho người thượng lưu cũng hiểu nổi thì phải
    cắt nghĩa rằng : tôi đã có cái đầu "cơm thầy cơm cô".
    Áo tôi là một cái áo mua có hào rưỡi ở hiệu bán vải Tây đen nhưng trông oai vô cùng. Màu hoa
    đào cụt tay. Quần tôi cũng là quần đen, nhưng mà bằng lĩnh cẩn thận.
    Trong một thời gian khá dài, lúc nào tôi cũng đeo kính. Sáng sớm kính đen, giữa trưa kính đen,
    tối sẫm cũng kính đen. Tôi chỉ thiếu cái ngực hoặc hai cổ tay có trổ mặt hổ phù là bọn cơm
    thầy cơm cô phải tôn tôi lên bậc "anh chị".
    Ấy thế là tôi cứ việc "rong chơi tuyết nguyệt" các hàng cơm, các đầu hè, các cửa rạp hát, các
    máy nước, đến nửa tháng trời. Tôi đã bờm xơm với ba bốn con nhãi, tôi đã bắt nhân tình với
    một vú em. Tôi đã kết bạn thân với mấy bác quít, gọi cái mụ vú già bây giờ làm nghề đưa người
    là mẹ nuôi, nhận mình là con của mụ nữa.
    Rồi thì một mợ phán định nuôi tôi mỗi tháng 8 hào nhưng mà tôi không bằng lòng. Rồi thì một
    tiểu thư tân thời đã ngã giá với tôi mỗi năm 12 đồng, hai áo quần, một thắt lưng, về sau lại
    thôi, bởi chưng tôi có vẻ cấc lấc, không mánh khóe và lại hơi du côn.
    Thế là con đường công danh của tôi, than ôi nó trắc trở quá! Thế là sau nửa tháng đi tìm việc,
    tôi lại hiện "nguyên hình" là thằng tôi. Thật vậy, tôi không có số đi ở.
    Một thiên phóng sự về nghề cơm thầy cơm cô...
    Sao lại không! Maryse Choisy mới năm ngoái đây cũng đã phải khoác áo con đòi. Mà thiên
    phóng sự " Carnet d une femme de chambre 1933" không phải là không có giá trị trước mắt
    nhà xã hội học.

    Chương 1 - ĐÊM ẤY, TẠI HÀNG CƠM
    Tôi không cần nói rõ hàng cơm nào, ở phố nào làm gì. Các ngài chỉ cần biết rằng một hàng cơm
    như nghìn vạn hàng cơm khác, nghĩa là khi ta mới bước chân vào thì bổn phận ta là lập tức
    thấy buồn nôn buồn ọe. Nó là mùi cá mè, mùi thịt trâu, thịt lợn thiu, mùi lòng lợn, lòng bò, mùi

    me chua, mùi dưa khú... Thôi thì đủ một trăm nghìn thứ mùi khó chịu mà lạ nhất là nó không
    hề bận đến hai lỗ mũi của bà chủ luôn luôn nắm trong tay cái quạt nan, cởi trần trùng trục và
    thỉnh thoảng lại cao hứng vén quần lên đến bẹn mà gãi sồn sột, tự nhiên như đàn ông.
    Lúc ấy đã khuya lắm rồi.
    Một mụ già làm nghề đưa người đưa tôi đến chỗ này mà bảo bà chủ :" Bà cho anh ấy ngủ đây
    vài tối, bao giờ anh ấy có việc làm, tôi xin đưa tiền trọ", thì bà chủ chẳng buồn nhìn tôi nữa,
    đập một con muỗi ở cổ đến bốp một cái, gãi vung lên một hồi nữa rồi mới chọc chọc cái giá
    quạt về phía sau lưng, ra ý bảo tôi cứ việc vào trong kia mà nằm. Trước khi ra đi, mụ già lại dặn
    tôi:
    - Ngày mai nhớ ra ngã ba cho sớm đấy!
    - Vâng ạ!
    Tôi đáp xong, rón rén lần vào phía trong. Thật vậy chân tôi chưa bao giờ phải dẫm lên một lớp
    bùn quánh và nhớp nháp đến như thế. Đến chỗ mấy cái giường cách nhau mỗi giường một
    manh cót thì tôi không biết nên đặt lưng vào giường nào, vì giường nào cũng đã thấy đầy
    những người là người, nằm ngổn nằm ngang...Tôi đương bỡ ngỡ thì thấy bà chủ hàng cơm
    quát:
    - Thằng Hai đâu! Bảo nó lên sân gác, chỗ những đứa ở ấy mà nằm!
    Rồi thì một anh chàng chạy ra dắt tôi qua một cái sân, đến một cái thang tre mà bảo:
    - Lên đây.
    Tôi theo lời, leo thang. Lên đến nơi thì đó là một gian gác cũng khá rộng. Trên mặt sàn chỉ có
    mấy cái chiếu, mà tường thì vàng ệch những khói ám, từ cái bếp gần ngay đó đưa ra.
    Bọn cơm thầy cơm cô nằm ngổn ngang như lợn cả, bọn đực nằm phía bên kia, bọn cái nằm
    phía bên này. Bốn thằng nhỏ bằng trạc tuổi tôi với ba con sen, một con độ lên mười, một con
    15, còn một con nữa trông đã đứng tuổi. Trong khi hai đứa trẻ tuổi nằm hớ hênh vô ý thì con
    đứng tuổi khép nép vào một xó tường, khẽ nâng cái quạt nhìn tôi.
    Tôi bèn lần đến phía tụi con trai, ngồi xuống một góc chiếu. Tôi nom trước nom sau không
    thấy người của hàng cơm mới mạn phép khêu to ngọn đèn hoa kỳ. Rồi tôi lấy cái ống diêm ra
    dắt thuốc lào vào cái lỗ thủng, để lên miệng...
    Chợt có đứa nói :
    - Tội gì mà hút thế cho nóng! Với lấy cái điếu cầy ở kia kìa.
    Tôi quay cổ lại nhìn thì thằng vừa nói đã ngồi nhỏm lên chạy ra tìm điếu. Sau điếu thuốc lào
    tôi cho nó hút che tàn thì chúng tôi đã là quen thuộc nhau hẳn hoi. Nó hỏi tôi:
    - Trông đằng ấy có vẻ thạo lắm. Chắc đã ở tỉnh lâu rồi.
    Tôi ngửa cổ ra sau lưng lấy oai mà nạt rằng :

    - A, cái đó thì đã hẳn!
    Chỉ một câu nói đó khiến nó đủ sợ tôi. Vì rằng từ đó trở đi nó luôn luôn gọi tôi là anh để cho
    tôi cứ tự nhiên gọi nó là mày.
    - Còn mày thì bỡ ngỡ lắm. Mày mới ở nhà quê ra có phải không?
    - Vâng!
    - Mày đã đi làm lần nào chưa?
    - Đã ngót một tháng ở một nhà phố B...rồi không ở được phải xin ra.
    - Làm sao?
    - Nó chửi suốt ngày.
    - Mày thì chưa đủ tư cách nếm cơm đâu! Đừng đứng núi này trông núi nọ mà ông cho có phen
    chết rã họng!
    Mãi đến lúc ấy vẫn còn thấy tiếng người làm chạy ra chạy vào rộn rịp cả hàng cơm. Bên ngoài
    người ta đã kỳ cạch lên cửa, vậy mà bên trong hình như lúc ấy người ta mới bắt đầu xào xáo...
    Tiếng bát đũa chạm nhau lạch cạch, tiếng nước giội xuống sân ào ào, tiếng mỡ nhảy trong
    xanh ran cả tai. Có lẽ những gia nhân của hàng cơm không biết phân biệt đêm ngày. Một thằng
    hát vang lên cho cả bọn nói bông nói đùa nhau khỏi buồn ngủ.
    Tôi lại bảo cái thằng ấy:
    - Cứ việc bịt tai lại, chủ nó chửi thì chủ nó nghe, biết không? Cốt sao giữ lấy việc làm khỏi chết
    đói là phúc!
    Nó chớp mắt sợ hãi rồi sẽ cãi:
    - Bốn hào một tháng mà cấm bữa nào được ăn no, anh bảo một tháng như thế thì "nước mẹ"
    gì?
    Nhưng mà tôi, tôi cần gì lời cãi của nó. Tôi hãy nói khoác cho nó sợ tôi đã.
    - Bao giờ như anh mày đây này, lúc đó hãy đứng núi này trông núi kia biết chưa?
    Nó họa theo:
    - Phải, như anh thì tất nhiên đã thạo lắm.
    - Chứ lại còn bàn, ra máy chỉ hét một cái là lấy được hai thùng nước. Mà món ăn nào nấu cũng
    thạo, cả món ăn ta món ăn tây...
    - Thế sao anh cũng mất việc?
    Tôi trừng mắt lườm nó mà rằng:
    - Mất việc à? Hai đồng rưỡi lương tháng rồi, ông đòi thêm năm hào nữa mà không thêm thì
    ông bỏ đấy!
    Nó lè lưỡi tỏ ý kính phục tôi lắm. Mà ngần ấy điều chỉ cốt để con bé nằm nhìn trộm tôi phải
    cho tôi là một kiện tướng trong bọn cơm thầy cơm cô. Tôi đã có cơ thành công trong cuộc

    "giương vây", vì từ lúc này trở đi, con bé cứ mải nhìn tôi, ngắm nghía tôi, "đánh giá" tôi chứ
    không ngủ.
    Nói khoác mãi cũng thất sách, tôi bèn hỏi:
    - Thế đằng ấy thích làm cho những nhà thế nào?
    Nó đáp:
    - Khốn nạn, nào tôi có tài giỏi gì mà còn dám nếm cơm ai! Tôi chỉ cầu vào một cửa đãi mình
    cho vừa phải, đừng bắt mình làm quá sức, đừng đánh mình, chửi mình. Mà cái nhà tôi vừa bỏ
    thì, khốn nạn, nó năm cha ba mẹ quá, ai cũng đánh chửi được mình! Người này sai chưa làm
    xong việc này, người khác đã lại ới. Thành ra mình là cái thân ba vạ.
    Nó kêu chưa bao giờ nó thấy một nhà nào lại tồi tệ như thế cả. Thật vậy, đến nó là kẻ phải
    mang thân đi ở mà nghĩ đến nhà chủ là thấy phải khinh. Nó chỉ là con nhà bố cu mẹ đĩ thôi cũng
    không đến nỗi khốn nạn bao giờ. Thật vậy, nếu những lời nó nói là thật
    Sau khi nghe chuyện, tôi phải xếp đặt lại một cảnh gia đình không ai tưởng tượng là có được, ở
    giữa đất văn vật ngàn năm...
    Nhà có sáu người, ông bố với bà mẹ già, người con giai cả đi làm tùy phái cho một công sở,
    cộng thêm hai cô con gái...
    Sáu người cùng chung máu mủ hoặc là vợ chồng mà mỗi bữa mỗi người đều vào bếp thổi một
    niêu cơm. Lúc ăn người ta tuy ngồi cùng với nhau, song ai cũng có thức ăn riêng của người ấy.
    Đại khái ông bố đã có đĩa chả, bà mẹ đĩa đậu rán, con trai với con dâu: một đĩa xào, các con gái:
    bát dưa, bát canh... Người ta tuy cùng ngồi ăn một mâm chung, nếu ai bị sự cám dỗ mà đưa đũa
    xâm phạm đến món ăn của người khác thì tức khắc sẽ có cái lườm đến nổ trời.
    Ấy là cái cảnh của nhà ấy bằng vài nét vẽ phác.
    Vậy thì một bữa, khi nàng dâu để phần chồng một đĩa chả rươi, chẳng may ông bố chồng ăn
    cơm trước đã đụng đũa vào.
    Đi làm về, ông con trai mở lồng bàn thấy món mỹ vị đã bị thất tiết, bèn quát rầm lên:
    - Đứa nào ăn của ông đây? Ông đi làm khó nhọc mà ông chưa ăn, đứa nào dám ăn trước ông,
    mau mau khai ra!
    Ông bố chạy lại dịu giọng đáp:
    - Thưa cậu, tôi đấy ạ. Tôi tưởng chị ấy có rươi mới thì làm cho tôi nên tôi nhầm, chót nhỡ ăn
    phải mấy miếng...
    Thế thì các ngài có đoán được là ông con trai nói lại như thế nào không? Muốn để các ngài
    đoán dễ hơn, tôi xin thưa, thằng nhỏ kia đã nói với tôi : ông bố thuê gác trong, ông con thuê gác
    ngoài.
    Thôi, các ngài đoán chẳng ra đâu, vì Victor Hugo cũng chưa hề tưởng tượng được ra một kẻ

    khốn nạn đến như thế.
    Ông con đã nói cho ông bố nghe một câu thâm thúy như thế này:
    - Nhầm,... thằng thuê gác trong, thằng thuê gác ngoài, mà vợ người ta để phần cơm người ta,
    mà lại nhầm! Nhầm kể cũng lạ!
    Rồi thằng nhỏ khí khái kết luận rằng:
    - Tớ nghĩ đi ở mà được chủ hay cũng đẹp mặt, còn đi ở phải những chủ như thế nhục lắm!
    Tôi gật gù đồng ý với nó rồi lại mất thêm cho nó một điếu thuốc, một que diêm, nhưng lãi ở
    chỗ được cái cười giòn của con bé nằm ở góc tường. Cái cười kia xui tôi có gan cầm đèn soi vào
    tận mặt nó.

    Chương 2 - MUỐN BÁN MƯỜI SÁU NGƯỜI
    Nếu có những chữ này kẻ thật đẹp vào một cái bảng để trước chỗ chúng tôi ngồi có lẽ những
    người đi đường mới thèm để ý và chúng tôi mới thoát khỏi nạn ngồi giơ mặt cho ruồi bâu.
    Theo lời mụ làm nghề đưa người ở, tôi đã ra góc phố Amiral Courbet từ 7 giờ. Thoạt đầu chỉ có
    bọn bẩy đứa chúng tôi ở hàng cơm ra. Về sau, cứ mỗi lúc lại thấy một vài đứa nữa, không biết
    từ đâu mà chui ra, dễ ở trên cao rơi xuống cũng chưa biết chừng, cũng đến họp ở ngã tư này,
    như ruồi thấy mùi mật vậy. Vì chưng tôi không cần có việc nên tôi thản nhiên được mà nhìn
    bọn người đến tranh cơm cướp áo nhau trong bọn họ. Còn cái thằng quít đã thức suốt đêm với
    tôi hôm qua ở hàng cơm thì mỗi lúc thấy một ai, bất cứ đực hay cái, đến giữ chỗ, là lại càu
    nhàu:
    - Giời ơi! Lại cứ thêm thêm mãi thì bao giờ cho tôi mới có việc đây!
    Thật vậy, bất cứ ở bực thang nào trong xã hội, một kẻ đồng nghiệp cũng là một kẻ đáng ghét.
    Mụ vú già cũng cấm cảu chửi một câu bâng quơ:
    - Tiên nhân nhà nó ra! Cứ ùn mãi người lên thế này!
    Cả đám người ấy ngồi tản mạn thành từng tốp nho nhỏ. Trẻ với trẻ, già với già, đàn bà với đàn
    bà, con trai với con trai. Mà mụ đưa người thì không ngồi, chỉ đi đi lại lại, nhìn người này, nhìn
    người nọ như một viên võ quan lúc điểm binh và mấp máy cái mồm, không hiểu là đếm hay là
    đánh giá những kẻ chịu lụy mụ. Người ta nói chuyện rì rầm huyên thuyên lên, cái đó đã cố
    nhiên. Người ta lại chửi nhau cho vui, và bắt chấy cho nhau cắn đỡ đói.
    Tôi thấy mụ trùm ế hàng mà tôi lo cho bọn khốn nạn kia. Còn chính mụ, mụ lại ra ý sung
    sướng, tôi chưa hiểu vì lẽ gì. Rồi tôi nghĩ đến bọn thất nghiệp ở Cảng, hẹn nhau một chỗ nhất
    định, họp đông hơn đám biểu tình. Đằng này, Hà thành không có sự tổ chức, đám dân hạ lưu
    chia nhau ra khắp các phố, thành thử những người lịch sự tưởng Hà thành lịch sự, mà các nhà

    xã hội học - cũng tưởng là Hà thành không có chuyện gì bi thương...
    Chính ra, nó rất là thương tâm...
    Nó đã cất tiếng gọi dân quê bỏ những nơi đồng khô cỏ héo để đến đây chết đói một lần thứ
    hai sau khi bỏ cửa bỏ nhà. Nó đã làm cho giá con người phải ngang hàng với giá loài vật; nó đã
    làm cho một bọn trẻ đực vào nhà Hỏa lò và một bọn trẻ cái làm nghề mãi dâm!
    Muốn bán mười sáu người!
    Cả buổi sáng hôm nay không có một khách hàng nào muốn mua.
    Vậy 16 kẻ kia đáng giá như thế nào? Đó là tại bán đắt nên ế hàng hay là bán rẻ mà cũng vẫn ế?

    Chương 3 - CÁI GIÁ TRỊ LÀM NGƯỜI
    ... Nghĩa là có khi không bằng giá súc vật. Thật vậy, tôi thấy vài con chó còn được chủ mua thịt
    bò cho ăn. Có khi con chó mỗi tháng khiến chủ tốn kém hơn một đứa tôi tớ trong nhà.
    Mười sáu người đủ hàng lớn bé, trẻ già này, mỗi người chỉ cầu như một con chó, nhiều khi
    kém một con chó, mà lại còn đem chân tay ra làm nhiều việc có ích, rất nặng nhọc, mà vẫn
    không kiếm được việc.
    Tôi chỉ bọn trẻ, trai và gái chưa qua 12 tuổi và hỏi mụ già :
    - Cái bọn này thì bà định kiếm cho chúng mỗi tháng độ bao nhiêu công?
    Mụ già khinh khỉnh nhìn tôi từ đầu đến chân rồi quay đi chỗ khác. Mãi mới đáp:
    - Thời buổi này, bọn nhãi nhép ấy cứ được người ta mượn cơm không thôi là đã phúc!
    - Thế thì tiền quà của bà chắc chả mấy...
    - Cái đó đã hẳn! Nhưng mà được năm xu một hào thì cũng đủ. Rẻ còn hơn ngồi không...
    Tôi chỉ cái bọn thằng nhỏ bằng loạt tuổi tôi mà hỏi:
    - Thế bọn này?
    - Đứa năm hào, đứa ba hào...
    - Thế mấy bà lão định ở vú già, đang ngồi ăn ngô gốc cây kia kìa ?
    - Cũng quanh quẩn đâu vào cái giá ấy.
    Tôi chỉ vào một người đàn bà đi ở vú mà hỏi:
    - Thế cô vú em kia?
    Mụ ấy đổi giọng đáp :
    - A, cái con mẹ ấy thì phải tìm cho nó chỗ ít nhất cũng hai đồng bạc công mới được ! Mà
    tiền quà thì ít nhất cũng phải đòi một đồng! Nó sạch sẽ lắm! Sữa tốt hạng nhất đấy.
    Lúc này, mụ ngó ra phía xa rồi về hè ngồi. Một lát sau thấy một bà già đã đứng tuổi , áo the
    trắng, hoa tai to đến vẫy mụ:

    - Này u! Con vú tháng trước xin phép ra rồi!
    Mụ già đưa người như bị cái lò xo nào đẩy lên kêu:
    - Chết chửa! Làm sao thế ạ?
    - Chồng nó chết, nó xin về 15 hôm. Tôi phải cho nó thôi hẳn.
    - May quá, con tưởng hay lại có điều tiếng gì.
    Thế là, trước cái tin buồn một người chết, mụ đã thở dài một cái, ra ý được nhẹ mình nên
    sung sướng lắm. Bà kia hỏi tiếp :
    - Mợ ký nó nhà tôi còn mệt lắm, u có người nào ngay bây giờ không?
    Mụ già làm ra vẻ nghĩ ngợi mãi mới đáp:
    - Thưa cụ, đây, có u này đây...Nhưng mà con đã chót hẹn với cụ Lý con ở dưới kia. Không
    biết có nên để cho nó về ngay với cụ không hay là để nó chờ...
    Bà kia hớ hênh đáp ngay :
    - Thôi, xem có mướn được thì để ngay nó cho tôi. Mợ ký nó nhà tôi mệt chưa khỏi.
    - Bẩm, con nể cụ quá.
    - Ôi chà! Bây giờ khối người ra, chả khó như ngày xưa. Rồi u tìm cho cụ Lý nhà u một người
    khác cũng được.
    - Đứng lên , ra đây mau lên chứ ngồi ngẩn mặt ra thế à?
    Bà kia nhìn người vú từ đầu đến chân, đoạn gật gù cái đầu mà rằng :
    - Ừ, trông cũng sạch sẽ đấy. Cho xem sữa nào!
    Mụ già vội nói ngay:
    - Bẩm cụ, ấy ở nhà quê, chị ta là vợ một ông phó lý kia đấy. Xưa nay chẳng phải chân lấm tay
    bùn bao giờ!
    Vú em vạch yếm để hở cái ngực trắng nõn, vắt sữa vào lòng một bên bàn tay. Bà kia xem qua
    loa, kêu:
    - Tạm được.
    Tức thì mụ già giẫy nẩy người lên mà rằng :
    - Cha mẹ ơi! Sữa như thế mà mẹ lại còn bảo là " tạm được". Tốt vào hạng nhất rồi đấy mẹ ạ.
    Bà kia bĩu môi:
    - Phải, hạng nhất đấy!
    - Chứ gì, chị ấy mới đẻ con so, xưa nay lại không phải chân lấm tay bùn bao giờ, lại là vợ ông
    Phó Lý, chả phải khổ sở như người khác thì làm gì sữa chả tốt.
    - Thế là bao nhiêu ?
    Người vú em chưa kịp đáp, mụ già đã nói trước:
    - Xin cụ cũng cho như cụ Lý con dặn nó...

    - Thế là bao nhiêu ?
    - Ấy cụ Lý con bảo tìm hộ một chị sữa tốt, sạch sẽ, mỗi tháng độ chừng ba đồng. Ấy con còn bận
    một tý nên chưa đưa chị ấy lại cụ Lý con đấy.
    Bà đi mướn vú bĩu mồm mà rằng :
    - Thôi, tôi cũng trả công cho như con vú trước, nghĩa là hai đồng.
    Tức thì mụ già chắp hai tay vái lấy vái để như đứng trước một cửa điện nào vậy, rồi quay mặt
    ra chỗ khác, không đáp.
    - Thế nào?
    - Lạy mẹ, mẹ cứ trả nó hai đồng chín hào chín xu xem nó bằng lòng được không?
    Phát khùng lên rồi, bà kia phải gắt:
    - Thì việc gì đến u đấy nào? U cứ biết cái phận u, cứ nhận tiền quà thôi có được không, sao lại
    cứ chõ vào công xá của người ta thế?
    Người vú em lấm lét nhìn mụ già, đoạn khẽ thưa rằng :
    - Lạy cụ, cụ có mượn thì xin cụ cũng cho công như cụ Lý con dưới kia. thì con sai hẹn mới bõ.
    Bà kia đứng thừ người ra hồi lâu rồi quay gót. Tôi hỏi mụ già:
    - Này u, lúc nãy tôi thấy u nói chỉ cần hai đồng một tháng...
    - Ấy thế nhưng mà cái món này bóp được hơn. Rồi anh xem, thế nào chốc nữa lại chả ra ngay
    đây bây giờ.
    Độ nửa giờ sau, quả nhiên lại thấy bà kia ra, nói:
    - Thôi thì tôi cũng bằng lòng trả cho chị ấy ba đồng một tháng vậy. Còn về phần u, lúc nào rỗi
    thì lại mà lấy tiền quà.
    Một cách rất khả ố, mụ già gãi gãi đầu một hồi, rồi cau có nét mặt mà phàn nàn rằng:
    - Lạy mẹ, thật nể mẹ quá đi mất! Bây giờ con lại phải tìm ngay một con vú khác cho cụ Lý con
    dưới kia đây... Mẹ cứ cho con xin một nửa trước vậy.
    Vì nhận được của bà kia năm hào rồi, mụ già bảo người vú em kia:
    - Thôi cứ theo cụ về nhà, rồi chiều hôm nay tôi lại lấy nốt tiền quà thì tôi tạt về nhà đem cho
    cái thúng quần áo...Này, cụ là người phúc đức, cậu ký, mợ ký cũng là người biết thương người
    thì u cũng ăn ở cho có lễ phép, cho nó nên ơn nên nghĩa, phải ngoan ngoãn mà trông nom em,
    biết chưa?
    Họ chia tay nhau... Mụ đưa người đã thành công trong cái việc "bóp cổ" người. Cái giá trị làm
    người, đối với bọn cơm thầy cơm cô, không phải ở cái sức làm việc của con người, nhưng mà
    treo trên đầu lưỡi của con mẹ nặc nô mềm nắn rắn buông và suốt đời không bao giờ biết nói
    thật.
    Một buổi sáng qua như thế cho mãi đến chiều. Mụ già chỉ "tiêu thụ" được có một chị vú em

    thôi, nhưng mụ đã được đồng bạc. Còn 15 người nữa đói thì mụ cần gì, vì chính mụ, mụ có phải
    đói hộ người khác đâu. Bọn kia cứ việc bày hàng đầy dẫy ở đầu hè, duỗi dài chân ra, hoặc là
    xoạc cẳng ra, quần vén lên đến đùi để mà "khảo cứu" về lông chân loài người, hoặc để ngủ gật.
    Vậy thì tôi phải hỏi đến cái con sen mà tôi đã hỏi chuyện đêm qua tại hàng cơm. Đứng lên tìm
    quanh, tôi thấy nó chúi vào một xó hè, ngốn một mẹt bún chả tướng. Tôi hỏi:
    - Gớm, phong lưu lắm nhỉ?
    Nó cười một cách ngây thơ và đáp:
    - Phép quà anh! Anh tính mới thôi việc có dăm ngày, làm gì đến nỗi mà lại chả có thể ăn được 3
    xu quà!
    - Này, cái nhà tớ vừa bỏ ấy mà, nó cần người mà chưa mướn được ai cả đấy. Đằng ấy có muốn
    làm thì tớ mách cho.
    Nó nhạt nhẽo đáp suông một câu:
    - Giã ơn cái bụng tốt của anh lắm.
    - Có bằng lòng không thì nói ngay đi, tớ không nói đùa mà.
    Nó vẫn lãnh đạm:
    - Chủ nhà có tử tế không?
    - Sao lại không?
    Nó cười nhạt :
    - Tử tế đến nỗi anh phải bỏ việc, tử tế lắm nhỉ?
    Tôi cãi rằng:
    - Không, tôi bỏ việc vì một lẽ riêng, chứ không phải tại chủ đểu.
    - Thế à?
    Nó hỏi một câu cho mình đỡ ngượng rồi lại điềm nhiên gục đầu xuống ăn. Thì ra con bé, dầu
    đương lúc thất nghiệp, cũng không cần có việc làm! Nó cứ thờ ơ thế thôi!
    Tôi quay ra tán với mụ trùm nó:
    - Này u, cái chỗ tôi bỏ đi ấy mà, họ đang cần một con sen đấy. U dắt con bé kia lại nhé? Bằng
    lòng không thì tôi chỉ chỗ cho. Chắc nó thì sẽ được người ta bằng lòng.
    Mụ già này cũng thờ ơ:
    - Thật hay bỡn?
    - Thật, chứ sao lại bỡn ?
    - Người ta cần thì người ta ra đây.
    - Nhưng mà dắt nó đến cho nó có việc sớm ngày nào lợi ngày ấy có hơn không? Chả hơn để nó
    chết đói mà chờ việc à?
    Mụ bĩu ngay cái mồm cho rõ dài:

    - Nó đương chết đói ngay đấy!
    - Thế nó có cần đi làm không?
    - Anh hỏi nó xem!
    - Nếu nó cần thì chỗ ấy là tốt nhất!
    Mụ gắt lên mà rằng:
    - Khỉ lắm, đừng nói nữa, anh thử hỏi nó xem nó có cần làm không?
    Ồ! Lạ! Một đứa đi ở, khi mất việc, lại không muốn có việc làm! Thế là nghĩa lý gì? Tôi phải biết
    tường tận mới được.

    Chương 4 - CUỐN TIỂU THUYẾT CỦA CON SEN ĐŨI
    Trong khi ngồi trước đèn để thuật lại câu chuyện này, tôi cũng muốn cho mơ màng để cái cuộc
    giãi bày tâm sự của con sen có được một chút thi vị. Khốn nạn thay, tên nó lại xấu xí như thế,
    mà những lời tâm sự ấy lại được giãi bày trong một phong cảnh chẳng được đẹp mắt, đại để
    như bãi bể Đồ Sơn hay con đường Cổ Ngư. Than ôi, chúng tôi chẳng may lại không được là Đạm
    Thủy và Tố Tâm, Mộng Hà với Lệ Anh. Thưa các ngài, cái cuộc ve nhau của chúng tôi lại xảy ra
    ở một vỉa hè, gần một đống rác, trước sự tấp nập của Hà Thành về một buổi chiều, nghĩa là
    trước sự áo xe như nước, áo quần như nêm... Cái xã hội thượng lưu chẳng bao giờ thèm nhìn
    đến bọn hạ lưu, nên những việc mà cái xã hội thượng lưu làm trong sự tối tăm thì bọn cơm
    thầy cơm cô chúng tôi dám phơi ngay ra dưới ánh sáng.
    Và cặp uyên ương chúng tôi không biết kiểu cách, vì trong khi nói chuyện, chúng tôi quên
    khuấy đi mất, không biết là cả hai đã cứ để ống quần vén lên đến đùi! Bởi thế cho nên lời thú
    tội của cái Đũi, tôi có thể tin được là thành thực, mặc dầu sự thú tội ấy không được nói ra trong
    một gian nhà thờ uy nghi và thần bí, trước cái vẻ mặt của một ông cố đạo cay nghiệt mà mỗi cử
    chỉ đều như biểu hiện một vẻ thiêng liêng... Người "rửa tội".... tôi, chỉ có cái mặt một thằng nhỏ
    thất nghiệp.
    Cái Đũi đem thân đi ở là vì những sự hủ bại ở chốn hương thôn. Năm nó lên mười tuổi, bố nó là
    một bác Nhiêu gai ngạnh trong làng. Năm lên 12, cái Đũi là con một bác Lý trưởng cứng cổ ra
    phết. Thế rồi từ khi ông Lý là ông Lý, thì cũng như từ khi loài người là loài người, của cải của
    ông Lý cứ việc từ trong nhà "đội nón ra đi". Ruộng cả, ao liền của ông Lý bán hết... sạch sành
    sanh, cái Đũi phải ra tỉnh đi ở!
    - U tôi vẫn đi cày cấy thuê ở làng, còn thầy tôi hiện giờ thì kéo xe ! Thật là thân làm tội đời,
    được cái tiếng hão thì mất nghiệp, làm khổ con, làm khổ vợ. Ngày nay đi kéo xe, có khi thiếu
    thuế bị cai nó đá cho đến lệch mạng mỡ, nhưng mà tôi chả thương, vì có thế mới biết thân, mới

    đáng đời.
    Cái Đũi nói như thế một cách mát ruột lắm. Tôi hỏi:
    - Thế người làng còn ai gọi là ông Lý nữa không?
    Nó chép miệng mà rằng:
    - Ấy, mấy người làng không biết là lên đây kéo xe, nên mỗi khi thầy tôi về làng, bọn người làng
    vẫn gọi thầy tôi là ông Lý cựu kia đấy!
    - Đằng ấy nói cho tớ biết, lần đầu tiên đằng ấy đi ở thì gặp một nhà chủ như thế nào, và đằng ấy
    đã nghĩ ngợi ra làm sao ?
    - Ui chao! Khổ tuyệt trần đời anh ạ! Tôi tưởng lúc ấy tôi chết ngay được!
    Bước thứ nhất, cái Đũi vớ ngay phải mẹ chủ là một me Tây hết duyên về già. Cái Đũi phải ăn
    đói, làm no và mỗi ngày giặt độ ba chậu quần áo, trong thơm nức những mùi ô uế. Mỗi ngày độ
    ba trăm lần, mụ chủ cái Đũi khi gọi đến đầy tớ là phải gọi cả "tiên sư cha" đầy tớ ra, lấy oai. Mấy
    hôm đầu cái Đũi nghĩ đến mẹ, oán giận bố, rồi muốn tự tử...
    Nói đến đây, cái Đũi chợt bật cười mà rằng:
    - Thế mà chiều nào tôi cũng được đi chơi mát ở vườn hoa ông Bôn be! Con mẹ chủ tôi thì ăn
    mặc trông đến nực cười. Chân thì đi giày đầm, đầu thì để tóc đuôi gà mà quần áo thì là áo
    khách! Trông thấy anh Tây đen là con mẹ chủ tôi liếc mắt đưa tình, giở trò gạ gẫm ngay thôi.
    Nó cứ bắt tôi lẽo đẽo theo sau, y như là muốn bắt tôi học nghề làm đĩ ấy. Mà cái má nó đã răn
    reo, nó lại trát bự phấn khắp cả, thành thử trông như mặt ngoáo ộp, thế mà cũng có anh bắt
    nhân ngãi với nó, thì còn ai hiểu lính Tây là hạng người thế nào? Ấy thế rồi, cha tiên nhân năm
    đời mười đời nhà nó ! Chính nó làm cho tôi mất tân! Anh ơi, tôi lúc ấy mới 13 tuổi đầu, mà nó
    nhét giẻ vào mồm tôi, giữ hai chân tôi cho thằng oẳn cứ việc hiếp lấy hiếp để!
    Tôi nhìn kỹ cái Đũi thì mới biết là trông nó cũng đẹp, cũng có mẽ con người. Trước sự thuật lại
    một việc bất bình đã xa lắc xa lơ, tôi cũng thấy nóng cả mặt mày lên như đương trông thấy sự
    bất bình ấy vậy. Tôi vội hỏi:
    - Thế mà không đi kiện à?
    - Nhưng mà về sau nó hết sức dỗ dành tôi, hết sức dọa nạt tôi, rồi cho tôi hai đồng bạc...
    - Đồ khốn nạn chưa! Vì hai đồng bạc mà đến nỗi...
    Cái Đũi xua tay ngăn tôi mà rằng:
    - Không, không, không! Anh đừng vội chửi tôi như thế...Sau khi bị thì tôi nằm liệt như sắp chết
    mất đến nửa ngày, mà giữa lúc tôi bị, anh tính cả cái khăn bông tắm nó tọng vào mồm mình thì
    mình còn kêu vào đâu? Thành thử sau khi không chịu nhận tiền đền, tôi ra phố kể lể, khóc mếu
    với một ông đội xếp... Chưa kịp nói rõ đầu đuôi, nó đã chạy ra đứng án ngữ trước mặt mình, rồi
    nó nói tiếng tây với ông đội xếp không biết những gì mà thấy ông ấy đổi giọng mắng tôi, những

    là đừng có vu oan giá họa, chứng cớ không có mà đi kiện láo thì rồi tù mọt gông! Thế là tôi đâm
    ra sợ, không dám nghĩ đến chuyện lên bót nữa, đành phải nhận hai đồng bạc tiền đền. Ba hôm
    sau tôi ra, vì nó quen mùi, lại bắt tôi tiếp khách nữa. Tiên sư bố nó, thật là giời quả báo, xui nên
    nó bị ô tô đâm phải, gãy mẹ nó ngay một cẳng... Anh ạ, tôi cho có giời có ta lắm.
    Cái Đũi còn nói mãi về con mẹ chủ khốn nạn ấy để khen giời là có mắt đấy chứ không mù...Nó
    kể xấu chủ cũ nó nhiều đến nỗi khiến tôi mất cả thương hại nó và rồi thấy chối cả tai. Tôi phải
    yêu cầu nó ngắt chuyện ấy đi và thuật nốt cho tôi nghe những chuyện công ăn việc làm với bọn
    chủ về sau của nó.
    Thì ra, sau khi bị cái tai họa của chú oẳn, con bé lại được lợi trông thấy vì hiểu biết sự đời, đến
    nỗi một cô gái quê hiền lành mà trở nên một ả thiện nghệ trong việc khiêu dâm và mãi dâm.
    Than ôi! Ta đi hiếp dâm người ta là một tội ác đấy ư? Thưa không ạ! Ta hiếp dâm người... ấy
    thế mà có khi đã dạy được cho người một bài học về "thực nghiệp" rất hữu ích và rất chóng có
    kết quả nữa!
    - Về sau, anh ạ, tôi được vào làm con sen ở một nhà giàu, tôi đã mừng thầm, tưởng rằng vào
    được cửa một nhà giàu thì hẳn được người ta đãi mình tử tế. Úi chao ơi, càng những quân giàu
    có thì lại càng keo bẩn, chó đểu không ra loài người.
    Thoạt đầu, khi đứng thập thò sau lưng một mụ đưa người, cái Đũi cứ nhìn những tủ chè khảm,
    câu đối sơn son thếp vàng, lộ bộ, đôn sứ với chậu sứ, tủ gương với đỉnh đồng mà có lẽ cũng ù cả
    tai! Bà chủ dõng dạc kêu cho công mỗi tháng năm hào. Cái Đũi vào làm, lòng mừng khấp khởi...
    Một ngày đầu, may không có chuyện gì. Tối hôm sau, vì ăn cơm khuya, thức ăn lại không đủ
    dùng nên cái Đũi liền khoắng vào cái liễn trong gác măng giê, lấy ra ba miếng thịt vịt. Không
    ngờ bảnh mắt sáng hôm sau nữa, bà chủ lôi xềnh xệch cái Đũi ra nơi" xảy ra án mạng" ấy, cốc
    cho cái Đũi đến ba cái bươu đầu và nói lịch sự thế này: Tiên nhân cha con ranh con, chưa chi đã
    giở ngay những thói trộm cắp! Liễn thịt của bà mười hai miếng mà dám thọc ngay đũa vào ăn
    vụng mất ba miếng! Bà đã đếm rồi bà mới cất đi, dễ mày tưởng bà không biết đấy à!
    Từ giờ trở đi thì bà chủ cứ được thể lục tiên nhân cha con sen ra, bất cứ vì tội gì...Một hôm kia,
    sau khi cái Đũi đi mua một hào thịt quay về để lên mâm cơm cho ông chủ thì...Ấy thế là giữa
    ông chủ và bà chủ đã xảy ra một cuộc khẩu chiến đại kịch liệt. Ông gọi bà bằng tên những giống
    vật, và bà lấy những chổ hiểm trong thân thể người đàn bà ra đặt danh từ (nom) và trạng từ
    (adjectif) lại cho cái mặt phúc hậu của ông. Ông cự bà sao lại không dặn con sen đi mua một
    hào thịt quay thì phải mua hai lần, mỗi lần một gói năm xu, để cho nhà hàng phải thêm thì mua
    được rẻ. Bữa ấy giận cá chém thớt, ông chủ cũng gọi con sen ra tặng cho mười hai cái bạt tai,
    mặc dầu nó chẳng đáng tội tình gì.
    Tôi ngắt chuyện nó mà rằng:

    - Thế mà đằng ấy không xin ra ngay ?
    Nó nhìn tôi hồi lâu, ra ý chế nhạo rồi đáp:
    - Thoạt đầu, tôi cũng muốn xin ra ngay. Thế nhưng mà về sau, nghĩ rằng mình cần báo thù. Có
    báo thù được thì mới hả dạ, nên tôi cứ nhẫn nhục ở lại làm, anh ạ. Rồi thì là...
    Rồi thì là nó trả được thù một cách độc ác.................Bà chủ có cô con gái dậy thì, mới 18
    tuổi...............lửa tình sớm bốc, lúc nào cũng lồng lộn.................đĩ rạc. Hay ngồi lê để kể chuyện
    nhảm..................tiểu thư cứ bị những chuyện tiếu lâm của...........thích cho đến phải đi lùng lấy giai.
    ...................tiểu thư đã có dăm bảy cậu tình nhân .........mối lại. Thư đi từ lại, cứ mỗi lá thư, cái Đũi
    lại được một hào, ăn quà mỏi cả răng mà vẫn không tiêu hết xu.
    Chưa phải chỉ có thế thôi...
    Bà chủ còn cậu con trai tuổi mới 12 mà trong cặp sách đi nhà trường lúc nào cũng đầy những
    ảnh dâm dục. Biết thế, cái Đũi cứ rình những lúc đêm khuya, cậu mà cầm đèn vào nhà sau, thì
    trên tấm chõng tre, hai cái đùi non trắng hếu của con sen lại phô ra như đấu xảo! Từ đêm ấy
    trở đi, có đêm cậu đi tiểu đến tám mươi nhăm lần. Đến lần thứ tám mươi sáu, cậu vừa nhịn thở,
    rón rén để tay vào một cái đùi non, thì con sen ngồi nhỏm ngay dậy, tỉnh ngủ một cách bất ngờ.
    Cậu bịt miệng nó bằng một đồng bạc. Sau khi trả tiền rồi, mặt cậu như điên, rồi nằm xuống
    chõng, ôm ghì lấy con sen. Cứ thế mãi! Thế mãi!
    Đến đây, cái Đũi hôn tôi một cách rất tình mà cười, và:
    - Đằng ấy ạ, chả nước mẹ gì cả đâu nhé! Tớ cứ việc khoét xu, mới nửa tháng đã lấy được đến
    chín đồng. Vậy mà tớ chỉ có cu cậu cái bề ngoài mà thôi!
    - Thế thì sao lại không ở mãn kiếp ở cái nhà ấy?
    - À, vì tôi chả giấu gì anh nữa, tôi muốn làm cô đầu.
    - Cô đầu?
    - Phải, chứ cứ đi ở thì rồi suốt đời tôi chỉ làm một con sen.
    Ôi! Cái sức ám thị của một cuộc hiếp dâm! Sau này, nếu cái Đũi sẽ nên bà, dễ thường rồi tôi
    phải đi cảm ơn cái thằng oẳn đã hiếp nó!

    Chương 5 - SỰ CÁM DỖ VỚI MẢNH HỒN NGÂY THƠ
    Đến bữa cơm chiều, cái Đũi và tôi cùng đứng lên từ giã cái vỉa hè đường Amiral Courbet rồi
    chia tay nhau. Vì chưng một con sen thất nghiệp không nhà muốn làm ả đào là tức khắc thành
    ngay ả đào, tôi đồ chừng là nó còn đủ thì giờ để nóng lòng sốt ruột chờ đợi cái ngay mà mụ già
    làm nghề đưa người tìm thấy một bạn đồng nghiệp của mụ ở phố Mới để mụ này sẽ giao cái
    Đũi cho một chủ hát ở Khâm Thiên, hoặc Ngã tư Sở, hoặc Gia Quất, hoặc phủ Từ Sơn. Thế thì

    trong những ngày nó ăn chực nằm chờ, thà nó để thời giờ mà tâm sự hoặc "tri kỷ" với tôi còn
    vui hơn là ra ngồi lê ngã ba ngã bảy...Tôi đã nói như thế. Cái Đũi đã mỉm cười gật đầu. Tôi đã
    hẹn nó ở vườn hoa con Cóc, vắng vẻ, mát mẻ và tối tăm...
    Cho nên tối hôm nay, tôi chưa phải ngồi chờ đến năm phút thì cái Đũi đã đến. Tôi đương ngồi
    bó gối trên thành bể cạn nhìn vào đám tối đen sì nước róc rách chảy xuôi chảy ngược, mà, nhờ
    ánh sáng một cây đèn điện ở mãi góc phố lách qua đám lá cây rậm rạp chiếu mờ tỏ, mấy con
    cóc đồng với mấy con rồ...
     
    Gửi ý kiến

    “Một cuốn sách hay cho ta một điều tốt, một người bạn tốt cho ta một điều hay.” – G. Herbert

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC MINH HOÀ - TP. HỒ CHÍ MINH !